Showing posts with label cuộc sống. Show all posts
Showing posts with label cuộc sống. Show all posts

Tuesday, August 23, 2011

Một ngày dã ngoại ở ngoại thành Siem Reap

Nhân tiện có máy chụp hình mới, lần đầu tiên mình có máy ống kính rời, làm chuyến ra ngoại thành Siem Reap chụp hình. Phải nói, bước chân ra khỏi cửa, ở Campuchia, là có bao nhiêu cái để ghi, để cảm và để nhận, từ cảnh quan, chùa chiền tới con người....
Điều đáng nhớ nhất, đó là những con người bình dị, hiền lành, và vô cùng thân thiện. Mình dạo quanh chợ, chả mua gì cả, dí ống kính vào hàng của họ, vào khuôn mặt hiền lành của họ để chụp, họ cũng chả nói gì, chỉ cười và hỏi cho xem hình....Đó là điều mà mình sẽ nhớ khi rời đất nước này.
Buồn cười và cảm động nhất là khi dừng chân tại một quán nước ở Biển Hồ.
Lúc đó là khoảng 4h chiều, cũng mệt và hơi đói, mình đang ngồi nghỉ, nhìn ra hồ ngắm cảnh chiều thanh bình, thì một chiếc thuyền nhỏ ghé tới. Mình thấy chị ấy bán đồ ăn cho một số người dân xunh quanh, cố nhìn theo thì thấy món chị bán trông giống Bánh Xèo. Mình cười và hỏi không biết có phải bánh xèo không, thấy chị chủ quán cười và nói, bánh xèo đấy (tiếng Campuchi a cũng là Bánh Xèo). Chị hỏi có ăn không, chị gọi người bán lại. Đang đói, lại lâu rồi chưa được ăn nên mình gật đầu luôn, miệng cười hớn hở. Nhưng,....chị bán hàng nói là hết mất rồi, mặt mình xịu lại tiu ngỉu. 
Không phải do cái bộ dạng buồn vì không được ăn, hay trông mình ốm yếu thểu não quá, mà mình thấy chị chủ quán lấy ra một vốc cá, giơ lên hỏi ăn không, mình tưởng chị hỏi đùa nên đáp lại có.
Một lúc sau, mùi cá rán vọng ra thơm lừng, và chị chủ quán bê ra cho mình một đĩa cá, ngạc nhiên và mừng rỡ, mình cảm ơn rối rít, chị lại vào và mang ra cho mình một đĩa cơm....
Lâu lắm rồi mới được ăn cơm với cá rán ngon đến thế, ngon vì đang đói, ngon cũng vì tấm lòng và sự quan tâm của một người vô cùng xa lạ, trên một đất nước cũng gọi là xa lại với mình....
Thế mới biết tấm lòng của người Khmer ấm áp thế nào.
Đây là những bức hình chụp đầu tay của mình với chiếc máy ảnh ống kính rời đầu tiên của mình.














Sunday, August 7, 2011

Lại là chuyện làm tiền tại sân bay Siem Reap

Thường thì mình hay có visa vì mình sống ở Siem Reap, nhưng lần vừa rồi đi du lịch, và nhập cảnh vào Siem Reap rồi lại rời dưới 1 tháng nên mình không xin visa, vì hộ chiếu Việt nam được ở 1 tháng không visa. Nhưng.......
Sáng hôm đó mình phải bay sớm đi Mã Lai, như thường lệ, mình đi rất sát giờ bay vì không muốn chờ lâu tại sân bay.
Lúc kiểm tra hộ chiếu, họ hỏi mình visa đâu, mình giải thích không gia hạn vì mình rời Siem Reap sau 1 tháng. Chú kiểm tra hộ chiếu, nhìn mặt là thấy tham nhũng, cười nói không sao, chỉ cần đóng tiền là được, 5usd 1 ngày, chú đó có số thẻ là 012160, mắt ti hí, cười nịnh bợ, nhìn đã thấy ghét.
Mình cũng tranh cãi vì đúng ra không phải nộp tiền. Nhưng chú cứ khăng khăng là phải trả tiền, mình mặc cả 5usd vì đã tới giờ lên máy bay mà nhiều người đang chờ, chú đòi 20usd, cuối cùng thì chú cũng đồng ý là 5usd.
Nhục cái là mình không có tiền lẻ, mà chú không chịu trả lại vì chú cũng nói không có tiền lẻ, thế là mình phải ngậm ngùi chia tay tờ 10usd, vừa bực vừa tiếc, nguyền rủa cái đất nước đầy tham nhũng một cách hèn hạ này.
Mình đi môt đoạn thì chú chạy theo, chắc chú thấy mình có nhiều visa kinh doanh nên hơi sợ mình làm gì quan trọng ở đây, chú ra khúm núm hỏi mình làm việc ở đây à, làm ở đâu. Sau đó chú lại khúm núm, liệu trả tiền cho chú thế có sao không, đúng là hèn thật.

Friday, May 6, 2011

Lại thay đổi

Cuộc sống nhiều khi như đoàn tàu, hết dừng ở ga này, lại tiếp sang ga khác.
Sau 2 năm ở Siem Reap, giờ mình lại tính đường đi nơi khác. Mình cũng thích công việc và cuộc sống hiện tại, nhưng sẽ không có tương lai, không thể tiến lên được hơn nữa mà chỉ dậm chân tại chỗ nếu mình vẫn tiếp tục sống ở đây.
Vì thế, quyết định thay đổi....
Hi vọng sau 1 năm nữa, tất cả mọi cái đều hoàn toàn mới mẻ.
Cảm giác sắp rời nơi này, làm mình bắt đầy thấy nhớ.
Có lẽ nhớ nhất sẽ là đồng nghiệp, các đồng nghiệp Khmer đáng yêu của mình, rồi cái ly mà hàng ngày mình uống cà phê, rồi cái cửa sổ ở bếp mà mình thường nhìn ra mỗi lần chờ nước sôi để pha cà phê, rồi.....
Khi mình nói chuyện là sẽ nghỉ để về HCM học MBA, Theari nói sẽ nhớ, không thể tả nổi nối nhớ khi không có mình bên cạnh làm mình muốn khóc. Rồi Somphos nói sẽ nhớ những lúc tranh luận, những lúc vui vẻ cười đùa với nhau, sao mình về sớm thế?....
Nhưng, mình vẫn phải tiếp tục, không thể dậm chận tại chỗ được, dù mình rất yêu mến đồng nghiệp, rất nhớ họ.
Có lẽ đây là lần đầu mình thấy nhớ đồng nghiệp nhất, dù thời gian làm việc với nhau chỉ vỏn vẹn có trên 6 tháng....
Chắc chắn mình sẽ quay lại để thăm mọi người......


Thursday, April 7, 2011

Không đề

Hôm nay tự thưởng cho mình một ngày nghỉ làm, chỉ ở nhà nằm nghe nhạc và chả suy nghĩ gì cả.
Cuộc sống thật kỳ diệu và có bao nhiêu điều bất ngờ, có những người, những cái xuất hiện bất ngờ trong cuộc sống của mình, bất ngờ tới mức mình tưởng đó là giấc mơ.
Một người bạn nói, cuộc sống rất ngắn ngủi và quý giá, hãy làm những gì mình thích, hãy làm những gì mà mình thấy hạnh phúc, và hãy cố gắng để cho mình hạnh phúc.
Cảm ơn anh đã nói câu này, vì mình đã thấy, mình đã làm nhiều cái mà mình chả hạnh phúc gì cả, mình không thích nhưng vẫn cố sức làm, để làm gì nhỉ. Vì thế nên hôm nay quyết định nghỉ 1 hôm không lương ở nhà, để thư giãn.

'Tình yêu thầm lặng luôn có ý nghĩa và nét đẹp riêng của nó...Người luôn nắm tay bạn mỗi ngày chưa chắc sẽ yêu bạn nhiều hơn những người chỉ cần thấy bạn mỉm cười đã hạnh phúc.' Câu nói mình thích trên facebook, lại làm mình càng thấy nhớ bạn mình hơn, người bạn thầm lặng của mình.

Cảm ơn cuộc sống đã cho mình người bạn thầm lặng đó.

 

Thursday, August 19, 2010

Hoa hồng Việt Nam ở Siem Reap

Đây, để có một bó hoa 15 bông này, mình phải bỏ ra 11 đô để mua. Hoa hồng từ Đà Lạt, Việt Nam, có mùi thơm nhẹ, đẹp, mình rất thích nhưng chóng tàn, 4 hôm là phải mua hoa mới, để thỏa mãn cái thú yêu hoa này, tốn quá.
Tốn tiền là một chuyện, nhưng bực mình với người bán hàng là một chuyện khác. Mình chắc chắn, nếu là người Khmer thì giá khác, mỗi lần mình tới mua, thấy cô bán hàng, nói tiếng Anh khá tốt, lại tăng thêm nửa đô nữa???? Và lần này mình cũng phải nhắc lại giá mình đã trả lần trước, nhưng lần nào cũng bị đắt thêm một chút. Mặc dù mình nói, nếu cho mình giá tốt, mình sẽ mua thường xuyên, cô bán hàng có vẻ không hứng thú lắm với đề nghị đó, thái độ thì khó chịu, ăn nói không lịch sự, không có thiện cảm. Thế thì, dù có yêu hoa hồng ở đó tới mấy, đây sẽ là bó hoa cuối cùng mình mua ở hàng đó, tạm biệt.

Ngay gần chỗ mình ở có một ngôi chùa, trước cổng chùa có rất nhiều hàng bán hoa sen, đẹp và rẻ, nhưng cũng nhanh tàn, chỉ hai hôm là tàn. Mình vốn dĩ cũng thích hoa sen, nhưng liệu mua hoa bán ở cổng chùa về nhà cắm có sao không nhỉ? Ít nhất, thái độ mấy chị bán hàng ở đó rất dễ chịu, chiều khách, cho dù mình vẫn phải trả đắt hơn người địa phương (dù mình cố nói tiếng địa phương nhưng chắc họ vẫn đoán ra mình không phải người Khmer), nhưng thái độ thì niềm nở, dễ chịu, lịch sự hơn trong cửa hàng hoa to đó.
 Có lẽ, từ giờ sẽ cắm hoa sen thôi vậy. 

Tuesday, December 1, 2009

Chuyện xảy ra tại bộ phận kiểm soát hộ chiếu ở sân bay quốc tế Siem Reap

Chuyện này xảy ra lần đầu cách đây 1 tuần khi tôi bay từ Hà Nội tới Siem Reap, lúc tôi làm thủ tục nhập cảnh tại sân bay quốc tế ở Siem Reap. Tôi không dám chắc chắn vì sợ mình nghe nhầm. Chuyện tương tự lại xảy ra hôm nay, khi tôi làm thủ tục xuất cảnh từ Siem Reap về Hồ Chí Minh.
Sau khi làm thủ tục nhận vé lên máy bay, dĩ nhiên là tôi phải qua bộ phận kiểm soát hộ chiếu. Anh nhân viên tuổi khoảng dưới 40 tuổi hỏi tôi vài câu bằng tiếng Việt, những câu hỏi xã giao như “Ăn cơm chưa”, “ Đi mấy người”.

Trong bụng tôi mừng thầm, hôm nay anh nhân viên này thân thiện thế (thường nhân viên kiểm soát hộ chiếu ở đây không được thân thiện cho lắm, trừ phi khách là VIP).

Nhưng tôi đã lầm, trước khi trả lại hộ chiếu cho tôi, anh ta hỏi tôi vẻ ngượng ngùng bằng tiếng Việt “thích uống cà phê, cho tiền uống cà phê?”, lần này tôi nghe rất rõ nhưng cười và giả vờ như không hiểu, tôi chỉ trả lời “hả, không hiểu?”

Anh ta nhắc lại vài lần, nhưng tôi vẫn giả vờ không hiểu. Cuối cùng thì anh ta phải trả lại tôi hộ chiếu.


Thật đáng sợ.