Showing posts with label holiday. Show all posts
Showing posts with label holiday. Show all posts

Sunday, October 9, 2011

Tanzania 2011


T Cambodia, mình bay t PP ti BKK vi Bangkok air, sau đó bay từ BKK tới Dubai, và từ Dubai tới Dar es Saalam bằng Emirates airlines.
Tới sân bay, cảm nhận đầu tiên là lộn xộn, sân bay nhỏ và không được sạch sẽ cho lắm.
Rất dễ để có visa vào Tanzania, tất cả các nước mà không có đại sứ quán của Tanzania đều có thể lấy visa khi tới sân bay, 50usd cho 1 lần vào, ở tối đa 90 ngày.
Người ở đây có mùi hôi rất khó chịu, mình có cảm giác họ không dùng xà bông, sữa tắm thì phải, cũng có thể do đồ ăn và thời tiết, làm mùi cơ thể của họ nồng hơn. 

Mình đã từng nghe Tanzania là một nước kém phát triển, và nghèo, nhưng khi tận mắt tới nơi thì mới thấy họ nghèo như thế nào. Điều ấn tượng nhất ở đây, là động vật hoang dã, cảnh vật thiên nhiên, cứ như là trong phim, trong mơ vậy. Đêm ngủ, có thể nghe thấy tiếng voi ăn, tiếng hổ gầm, tiếng hà mã đi lại xung quanh lều, vừa hồi hộp, vừa phấn khích, cảm giác thật khó tả. Nhiều khi, ăn tối xong, phải bước một quãng đường từ nhà hàng về phòng, tim mình đập thình thịch, mắt liếc khắp nơi, đèn pin chiếu lia lịa hết từ phải sang trái, lại từ trái sang phải, để biết chắc không có con sư tử nào đang nấp trong bụi cây, không có con voi nào đang đi tới,.....Về tới phòng, mình mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng cái cảm giác đó, cực thích, không thể tả nổi, mạo hiểm, nhưng hấp dẫn.

Nói chung, cả 1 tháng tham quan, có nhiều điều để nói, nhưng không thể nói hết ra đây được, mình sẽ đưa ảnh lên để thay lời vậy.



Chim bói cá chụp ở Dar es Salaam, thành phố của Tanzania

Người ta gọi là sư tử leo cây, và thường chúng chỉ leo cây trong một vài tháng nhất định, hình như từ tháng 6 tới tháng 8. Nếu mình không nhầm, lí do chúng leo cây vào những tháng này là do có nhiều côn trùng ở dưới mặt đất cắn chúng, nên chúng phải leo lên cây ngủ. Chú sư tử con này nhìn trông thật lười biếng và đáng yêu.

Chim Bustard

Con báo vằn đầu tiên của chuyến đi

Hoàng hôn ở đây đẹp vô cùng.......

Cá sấu và hippo

Chú sóc nhỏ đáng yêu

Linh dương Kudu

Cò châu Phi

Cú mèo

Cả gia đình nhà sư tử


Chủ nhân của những bức hình này đây, rất thích ngắm cảnh chiều xuống ở Đông Phi, khi bầu trời chuyển dần sang màu xám, rồi đên, chim bắt đầu bay về tổ.....

Một trong những lều ở Đông Phi, gọi là lều nhưng khép kín, đầy đủ tiện nghi, thậm chị giường còn được trang trí rất đẹp

Bói cá lớn

Mình thích nhất là ngắm hoàng hon xuống dần trên cây Baobap, không có gì đậm chất Đông Phi hơn hình ảnh này

Đại bàng


Massai, họ biết rất rõ về thú hoang ở đó, họ làm việc trong các khu nghỉ mát, nhiệm vụ là trông chừng, báo cho ban quản lý biết và bảo vệ khách khỏi thú hoang, vì đa số các khu nghỉ mát nằm trong rừng quốc gia, bất kỳ thú nào cũng có thể vào được, tận cửa phòng của bạn. Ở đây, bạn chỉ có thể đi 1 mình từ 7h sáng tới 6h tối, còn đâu, bạn phải đi cùng với Massai để tránh bị thú hoang tấn công. Nhiều nơi, Massai tự động đi theo bạn khi bạn đi về phòng, hay từ phòng đi lên nhà hàng, kể cả vào ban ngày.

Ngựa vằn


Mình rất may mắn được chứng kiến chú sư tử này, tiêu diệt một con trâu, đây là hình ảnh sau khi đã ăn uống no nê

Loài khỉ này chỉ có trên đảo Zanzibar

Đây là quán cà phê thân thiện nhất, có cà phê ngon nhất, và chủ quán nhiệt tình, dễ thương nhất, dù anh ấy hơi xấu hổ khi chụp hình :)

Thursday, June 30, 2011

Đảo Koh Rong

Đảo Koh Rong là một hòn đào nhỏ thuộc tỉnh Sihanouk Ville. Đảo vẫn còn hoang sơ, chưa phát triển nhiều về du lịch. Nhưng bạn vẫn có thể tìm được nơi để nghỉ đêm, nhà hàng và quán bar giải trí.
Từ Siem Reap, mình đi xe Mekong Express tới Phnom Penh, khoảng 6 tiếng, nghỉ khoảng nửa tiếng rồi lại đi xe tiếp từ Phnom Penh tới Sihanouk Ville, mất khoảng 4 tiếng rưỡi. Trên đảo có rất nhiều muỗi và bọn dĩn cát, và toàn muối độc, mình bị đốt mấy nốt, sưng lên, vừa nhức, vừa ngữa mất cả tuần, không chịu nổi phải mua thuốc về thoa mới đỡ.

Đây là phòng dành cho hai người, có hai giường lớn, có mùng, một giá để đồ và nhà vệ sinh phía trong. Phòng khá rộng rãi, nhìn thẳng ra biển, giá là USD20/ đêm. Nhưng phòng không được sạch sẽ cho lắm, ga bọc nệm có vẻ như chưa được tha, vỏ gối đầy vết dơ, mùi ẩm mốc, nhưng cứ ra ngoài ban công ngồi ngắm cảnh là quên hết.
Lối đi vào khu nghỉ mát Paradise, vô cùng gian nản, phải đi qua cái cầu nhỏ xíu, mạo hiểm vô cùng -))

Olaia, cô bạn đi cùng mình, rất vui khi trèo lên một mỏm đá cao ở bãi biển

Hai đứa nhìn thấy có một cửa hàng nhỏ xíu, bán thập cẩm các loại, có cả chai gin này, thế là mua về, mua thêm tonic và ít lạc rang để mồi, thế là xong, rẻ tiền, cảnh đẹp, mà lại vui.

Sau một ngày đi xe 12 tiếng, thêm một đêm ngủ ở một khách sạn ầm ỹ ở Sihanoukville, và 3 tiếng đi tàu trên biển, mình trở nên rệu rạo thế này đây.

Cảnh đảo từ trên thuyền

Quán ăn địa phương, chủ quán là chị người Khmer, quán không những bán đồ ăn mà còn bán đủ các loại thập cẩm, chai Gin và mấy lon tonic do mình mua ở đây luôn. Phải nói, chị chủ quán có năng khiếu nấu ăn và làm nước chấm, món ăn của chị ngon nhất trên đảo luôn.

Chiều về, đêm xuống

Nhà vệ sinh rất đơn giản, nếu trời mưa thì không cần dùng vòi hoa sen, tắm mưa luôn trong nhà tắm. Điều mình không thích ở đây là giấy vệ sinh không bỏ vào bồn mà bỏ vào giỏ rác, nên hôi, hệ thống cống rãnh có vẻ không tốt vì mùi cống thỉnh thoảng bốc lên rất nặng
Chàng bọ ngựa ở ngay trong phòng, gần ban công

Buổi tối đi dạo biển khá thú vị, tha hồ mà ngắm cua và ốc bò trên cát

Lần đầu mới nghe thấy và uống thử loại bia này, cũng không đến nỗi nào


Quầy bar tại khách sạn mình ở rất thoải mái, đa số các ghế đều rộng và có nệm, gối ôm, vừa chờ đồ uống, vừa có thể tranh thủ đánh một giấc.

Cứ nghĩ là chẳng có con chim nào trên đảo, vì mình thấy  nhiều người có súng cao su, nhưng ngay hôm tối đầu tiền, mình đã thấy bầy hồng hoàng bay về tổ, chỉ tiếc không mang ống nhòm và máy ảnh có ống kính lớn để chụp.

Những lúc như thế này, không phải đi đâu, chỉ ngồi ở ban công ngắm cảnh, uống cà phê và đọc sách, mình lại thích ngắm mưa. Mình thấy, kể cả khi mưa, hòn đảo và biển vẫn đẹp lạ lùng

Bếp ở trên tàu, nhỏ đến mức khó để xoay người, thế mà cô bé người Khmer làm trên tàu vẫn làm được món cơm rang thơm nức mũi



Mình ngưỡng mộ nhất là quả kiểu tóc độc đáo của chú nhóc này

Đã đến lúc chia tay hòn đảo thân yêu, hơi buồn tí nhưng cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn mà.


Cảnh nhìn ra từ nhà hàng của khách sạn


Đếm sơ sơ thì có khoảng 5 chú tắc kè ở phòng mình, hêhhe, nhớ có lần, có vị khách du lịch châu Âu hớt ha hớt hải chạy ra khỏi phòng, la ầm lên là có cá sấu trên tường -)))

Cảnh từ phòng mình đây, bình yên, đẹp, nên thơ....

Monday, October 12, 2009

Bali

Nếu chỉ nói là đi chơi Bali thì bao la quá, vì Bali là một hòn đảo rất rộng thuộc địa phận nước Indonexia, nên mình phải nói cụ thể là mình đi Bali chơi, và ở địa phận Ubud, cách xa bờ biển. Ai cũng nói, đi Bali thì phải đi ra biển chứ, vì biển Bali đẹp mà, nhưng mình lại thích khám phá về văn hóa cơ, nên Ubud là điểm dừng chân lý tưởng ở Bali. Từ Siem Reap, mình phải đi chuyến bay của Bangkok air, tới Bangkok, ở lại một đêm và đi chuyến bay lúc 8h sáng hôm sau của Thai airlines. Cuối cùng thì cũng tới khách sạn, Komaneka, nhân viên vô cùng thân thiện, họ có kiểu chào giống người Campuchia, chắp hai tay trước ngực và chào. Bước vào phòng, hai vợ chồng không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy chiếc giường của mình được trang trí như giường dành cho đôi vợ chồng đêm tân hôn, thế này thì ai nỡ dám ngủ, đẹp quá..... Trong khách sạn không có buffet nên ăn sáng là thực đơn tự chọn. Mình thích nhất là cơm chiên và cháo, cháo nấu cùng thịt gà xé, và cho nước tương Bali, ngon vô cùng. Trong số 250 dân tộc ở Indonesia thì người Bali được coi là tài hoa nhất, nghệ sĩ nhất.Ubud là nơi có nghề chạm trổ đồ gỗ nổi tiếng, tất cả cửa ra vào, trần nhà, thậm chí tường nhà bằng gỗ đều được chạm trổ rất đẹp và công phu. Đây là một ví dụ về hình chạm trổ ở tường nhà bằng gỗ.
Cổng vào cung điện, bạn có thể mua vé xem múa Bali ở đây.
Nhưng nếu bạn muốn vào tham quan các cung điện, đền thờ bạn phải mặc sarong. Bạn có thể thuê những chiếc sarong này ở ngay cổng vào đền thờ.


Xe khách?? Mình thấy những chiếc xe tải nhỏ chở người này chạy thường xuyên trên đường phố ở Ubud. Phương tiện công cộng của Bali không tốt, đa số là xe khách cũ kỹ, có nhiều xe giống như xe lam.
Đường phố ở Ubud nói chung là rất nhỏ, vỉa hè cũng rất nhỏ, chỉ đủ cho một người đi, hai bên đường san sát các cửa hàng bán đồ lưu niệm và nhà hàng, quán cà phê.
Món ăn của Bali hầu như đều có cà ri, rau cũng xào với cà ri, sa tế là món ăn được ưa chuộng nhất. Đây là một món ăn điển hình của người Bali, cơm vàng (vì cơm có màu vàng) được nấu với sốt cà ri, thịt gà xào sốt cà ri và rau cũng xào với sốt cà ri. Bản thân mình thì thấy đẹp mắt, nhưng ngấy quá, cái gì cũng .....cà ri....hơi khó ăn.


Ở Bali, truyền thống văn hóa vẫn được nâng niu, gìn giữ, ngày nào du khách cũng có thể được thấy các lễ hội, lễ cầu mưa, lễ cúng người chết,.....Tất cả các gia đình đều phải cử ít nhất 1 người trong gia đình đến tham gia lễ hội.
Người Bali đôi khi bị châm biếm là chỉ dành thời gian, sức lực cho các nghi lễ tôn giáo. Quả thật, các lễ hội với nghi thức cúng tế, ca múa nhạc nhiều màu sắc, trau chuốt, công phu diễn ra hàng ngày trên đảo, luân phiên qua các thị trấn, làng mạc. Những lễ hội, đám cưới, đám ma, lễ hỏa táng... thường có sự tham gia đầy thích thú của nhiều du khách nhưng vẫn giữ được không khí trang trọng truyền thống. Tình yêu và sự nhạy cảm với cái đẹp của người Bali đã biến hòn đảo ngọc ngà này thành thiên đường. Một thiên đường có được không chỉ nhờ xây dựng mà còn do con người biết giữ gìn và tô điểm thêm những nét đẹp mà thiên nhiên đã ban tặng.