Showing posts with label suy nghĩ cá nhân. Show all posts
Showing posts with label suy nghĩ cá nhân. Show all posts
Sunday, May 22, 2011
Thức ăn cho tâm hồn
Âm nhạc, đối với mình, là thức ăn rất quan trọng cho tâm hồn. Một ngày không nghe một bản nhạc yêu thích, là mình không chịu nổi.
Có những lúc, thấy mệt mỏi, thấy cuộc sống sao phức tạp thế, chỉ cần nghe một bản nhạc, uống một tách cà phê, là thấy cuộc sống lại thi vị.
Hạnh phúc, nhiều khi thật đơn giản. Đối với mình, chỉ cần có một buổi sáng thật yên tĩnh, được ngồi một mình, mở bản nhạc mà mình thích, rồi đọc một vài câu chuyện ngắn, là mình thấy vô cùng thư thái.
Có những lúc, đầu óc căng thẳng quá, không muốn suy nghĩ mà sao vẫn phải suy nghĩ, lại mở một bản nhạc lên, rồi nằm nhắm mắt lại, chìm vào các nốt nhạc, lại thấy thanh thản lạ lùng.
Ước gì, sáng nào cũng có được nhưng giây phút thư thái như sáng nay, chỉ chìm vào những nốt nhạc, mơ về những giấc mơ đẹp, và không suy nghĩ gì hết.
Saturday, March 20, 2010
Ý thức giao thông của người Lào và người Việt
Mình đã đi cũng nhiều, phải nói, so với nhiều nước (trừ Campuchia và Ấn độ) mà mình biết, ý thức giao thông của người mình khá kém.
Mình không muốn so sánh với các nước phát triển hơn VN, mà nước mình muốn nói ở đây, kém phát triển hơn nước ta rất nhiều, đó là Lào.
Hồi mới sang Viên-chăn, mình đã nghe nói là người Lào rất có ý thức chấp hành luật lệ giao thông, nhưng đến lúc chứng kiến, mới thấy rõ.
Phải nói là đường xá của Lào khá tốt, đều có làn đường riêng cho các xe muốn rẽ, hoặc muốn nhập vào đường chính, rất khoa học và dễ dàng hơn cho lái xe muốn rẽ hay nhập làn đường chính.
Mình chưa đi hết cả nước Lào, mới tới thành phố Viên-chăn và tỉnh Khammuan, miền trung nước Lào. Cậu lái xe cho mình khoảng trên 30 tuổi, phải nói là một người lái xe rất tốt. Cả quãng đường đi, hiếm khi mình nghe thấy tiếng còi xe, không giống với người Việt mình, tài xế luôn bấm còi inh ỏi, mọi lúc, mọi nơi, và không có lý do. Mình để ý thì thấy tài xế chỉ bấm còi khi cần thiết, và còi có âm thanh vừa phải, đủ để người trước nghe thấy, chứ không giống như ở nước ta, còi to hết cỡ, làm thủng cả màng nhĩ người đi đường. Nhiều lần, ở VN, mình xuýt té xe vì giật mình do tiếng còi, không chỉ ô tô mà cả xe máy. Chắc nước mình có tỉ lệ người dân mắc bệnh ngãng tai nhiều nhất cũng nên.
Còn đi buổi tối, cứ khi nào gặp xe đối diện là tài xế đổi đèn pha từ xa sang gần, nó như là thói quen rồi, cứ tự động thấy xe là đổi. Khi đi trong khu vực đông dân cư thì luôn dùng đèn pha gần. Chả bù cho người Việt mình, luôn luôn đèn pha xa, chắc buổi tối cũng phải đeo kính mát mất, không có ngày hỏng mắt. Buồn quá là buồn cho ý thức của người mình.
Khi đi qua khu vực có người dân ở, không hề có biển cấm, không hề có công an, nhưng lái xe đi rất chậm, không hề bóp còi, dù có trẻ con giữa đường, chó, gà chạy loanh quanh, cũng không hề bóp còi mà chỉ dừng xe chờ, tốc độ cực chậm, như đi xe đạp.
Lái xe ở đây rất chấp hành (hay nói đúng ra là hiểu luật giao thông), xe nào nằm trên đường ưu tiên thì đi trước, còn lại các xe phải chờ cho tới lượt mình đi.
Còn ở VN, hình như tài xế không hiểu luật, đi linh tinh tùm lum, ai cũng cố phóng lên trước, không có chuyện xe ở đường phụ phải nhường đường cho xe ở đường chính. Xe từ trong ngõ lao ra đường chính cứ ầm ầm, tự nhiên như đường của riêng mình, không để ý xem đường chính đó có xe không.
Đó là nói về người điều khiển ô tô, còn người điều khiển xe máy? Không giống như ở VN, khi đa số người dân đội mũ bảo hiểm thời trang, chỉ có tác dụng làm đẹp, chứ không hề bảo vệ được cái đầu của họ; thì ở Lào, mũ bảo hiểm đa số là mũ đội kín mặt (mà người Việt hay gọi là 'nồi cơm điện'), và ý thức chấp hành luật lệ giao thống rất tốt.
Mình luôn nói, à, cái nước Lào nó nghèo hơn mình, mình tài trợ nó nhiều, à nó lười, à...........Nhưng mà ý thức giao thông của mình thì kém xa họ.
Mình không muốn so sánh với các nước phát triển hơn VN, mà nước mình muốn nói ở đây, kém phát triển hơn nước ta rất nhiều, đó là Lào.
Hồi mới sang Viên-chăn, mình đã nghe nói là người Lào rất có ý thức chấp hành luật lệ giao thông, nhưng đến lúc chứng kiến, mới thấy rõ.
Phải nói là đường xá của Lào khá tốt, đều có làn đường riêng cho các xe muốn rẽ, hoặc muốn nhập vào đường chính, rất khoa học và dễ dàng hơn cho lái xe muốn rẽ hay nhập làn đường chính.
Mình chưa đi hết cả nước Lào, mới tới thành phố Viên-chăn và tỉnh Khammuan, miền trung nước Lào. Cậu lái xe cho mình khoảng trên 30 tuổi, phải nói là một người lái xe rất tốt. Cả quãng đường đi, hiếm khi mình nghe thấy tiếng còi xe, không giống với người Việt mình, tài xế luôn bấm còi inh ỏi, mọi lúc, mọi nơi, và không có lý do. Mình để ý thì thấy tài xế chỉ bấm còi khi cần thiết, và còi có âm thanh vừa phải, đủ để người trước nghe thấy, chứ không giống như ở nước ta, còi to hết cỡ, làm thủng cả màng nhĩ người đi đường. Nhiều lần, ở VN, mình xuýt té xe vì giật mình do tiếng còi, không chỉ ô tô mà cả xe máy. Chắc nước mình có tỉ lệ người dân mắc bệnh ngãng tai nhiều nhất cũng nên.
Còn đi buổi tối, cứ khi nào gặp xe đối diện là tài xế đổi đèn pha từ xa sang gần, nó như là thói quen rồi, cứ tự động thấy xe là đổi. Khi đi trong khu vực đông dân cư thì luôn dùng đèn pha gần. Chả bù cho người Việt mình, luôn luôn đèn pha xa, chắc buổi tối cũng phải đeo kính mát mất, không có ngày hỏng mắt. Buồn quá là buồn cho ý thức của người mình.
Khi đi qua khu vực có người dân ở, không hề có biển cấm, không hề có công an, nhưng lái xe đi rất chậm, không hề bóp còi, dù có trẻ con giữa đường, chó, gà chạy loanh quanh, cũng không hề bóp còi mà chỉ dừng xe chờ, tốc độ cực chậm, như đi xe đạp.
Lái xe ở đây rất chấp hành (hay nói đúng ra là hiểu luật giao thông), xe nào nằm trên đường ưu tiên thì đi trước, còn lại các xe phải chờ cho tới lượt mình đi.
Còn ở VN, hình như tài xế không hiểu luật, đi linh tinh tùm lum, ai cũng cố phóng lên trước, không có chuyện xe ở đường phụ phải nhường đường cho xe ở đường chính. Xe từ trong ngõ lao ra đường chính cứ ầm ầm, tự nhiên như đường của riêng mình, không để ý xem đường chính đó có xe không.
Đó là nói về người điều khiển ô tô, còn người điều khiển xe máy? Không giống như ở VN, khi đa số người dân đội mũ bảo hiểm thời trang, chỉ có tác dụng làm đẹp, chứ không hề bảo vệ được cái đầu của họ; thì ở Lào, mũ bảo hiểm đa số là mũ đội kín mặt (mà người Việt hay gọi là 'nồi cơm điện'), và ý thức chấp hành luật lệ giao thống rất tốt.
Mình luôn nói, à, cái nước Lào nó nghèo hơn mình, mình tài trợ nó nhiều, à nó lười, à...........Nhưng mà ý thức giao thông của mình thì kém xa họ.
Wednesday, October 28, 2009
Làm việc với người Campuchia
Chủ đề nge có vẻ bao la, chung chung, nhưng ở đây, mình muốn nói về suy nghĩ của cá nhân, cũng như những gì mình đã trải qua.
Người Campuchia nói chung rất hiền lành, họ có vẻ chậm chạp, làm gì cũng từ từ. Dĩ nhiên cũng có trường hợp ngoại lệ, làm ào ào. Có rất nhiều người giàu có và thành đạt ở đây, và cũng có rất nhiều người tham vọng, cầu tiến, cũng như ở nhiều nơi khác.
Vào vấn đề chính, mình chỉ muốn nói một vấn đề đơn giản ở đây là đặt vé máy bay. Từ hồi mình sang thì đa số mình tới thẳng văn phòng, đặt vé, chờ xem vé, kiểm tra vé, yêu cầu in vé và trả tiền.
Lần này, mình muốn thử đặt vé qua mail xem có được không, dù sao thì hai bên cũng biết nhau rồi. Nếu được thế thì đỡ mất công đi.
Kết quả là được, nhưng mình phải kiên nhẫn.
Thư trả lời rất nhanh, nhưng hầu hết mình không hiểu, phải viết đi viết lại, hỏi đi hỏi lại mới hiểu nhau.
Tóm lại là, viết thư yêu cầu đặt vé, khoảng 4 lần viết đi viết lại, mình đã đặt được vé theo đúng lịch trình mình muốn.
Tới phần xuất vé và trả tiền, mình yêu cầu họ mang vé tới cho mình và lấy tiền (do mình quen nơi này rồi nên chắc họ đồng ý). Thư trả lời họ yêu cầu mình tới văn phòng, lý do vì sao mình không hiểu. Mình viết lại, nói không hiểu, và hỏi lại là họ có thể mang vé tới cho mình lúc 2h chiều hôm sau được không.
Mình nhận được thư trả lời là "Tin tốt lành, hẹn gặp lại". ????? Có nghĩa là gì?
Mình lại viết lại " Có thể giải thích rõ là có mang vé tới cho mình được không? "
Và đúng 3.15 chiều hôm đó, có người mang vé và hóa đơn tới. À, giờ thì hiểu "tin tốt lành" là gì rồi. Nghĩa là không cần chờ tới 2h chiều hôm sau, họ sẽ mang vé tới luôn ?????
Thế đấy, vẫn có kết quả tốt như bạn mong muốn, nhưng phải thật kiên nhẫn. Và khi bạn kiên nhẫn, bạn sẽ thấy người Campuchia rất dễ thương, và bạn thấy rất dễ chịu khi làm việc với họ.
Subscribe to:
Posts (Atom)
