Chỉ có một bức hình mình chụp trong đêm trăng tròn. Gọi là trăng tròn nhưng chắc vì còn sớm nên trăng vẫn khuất, lại nhiều mây nên che trăng đi.
Trăng ẩn trong mây, nhìn xuống đám dây điện lằng nhằng trên mái nhà, nhìn cũng như ở VN vây.
Thursday, April 29, 2010
Thursday, April 22, 2010
Chuyến đi thăm trường cấp hai do công ty xây dựng và tài trợ
Chiều nay, một nửa công ty, trong đó có mình lên đường đi thăm trường cấp hai được sếp của mình và một anh bạn xây cách đây 3 năm. Hiện nay, công ty mình đang làm cho vẫn tiếp tục tài trợ cho trường này và một số trường khác nữa. Trên đường đi, mọi người dừng lại mua gà nướng để ăn trưa (thức ăn đã được chuẩn bị ở trường, nhưng mọi người sợ không đủ, và may là mua thêm vì không đủ thật). Srey Roath và Savong đang mặc cả để mua gà.
Thịt gà được nướng than thơm lừng
và trông vô cùng bắt mắt, vừa ăn sáng xong mà đã đói rồi
Ở Campuchia, không chợ nào là không bán đồ nhắm này, nhìn giống như con niềng niễng
Srey Roat và Sophea quyết định mua để ăn vặt trên xe ô tô, mùi cũng rất thơm, vì chúng được rán với tỏi, hành và ớt, mình quyết định mua cho họ, mình trả 1 đô và 500 riel (1 đô bằng 4.200 riel) để mua một lon bọ xào.
Kelly đang chuẩn bị ăn thử
Cuối cùng thì cũng tới trường học, đây là phòng học tiếng Anh. Như được giới thiệu, hình thức dậy học ở đây khác với các trường khác. Thường thì học sinh chỉ học tại một lớp, tới tiết của ai thì thầy, cô giáo tới dậy, nhưng ở đây, mỗi bộ môn có một phòng dậy cố định, học sinh phải tự di chuyển theo tiết học. Thầy giáo dậy tiếng Anh rất tự hào với phòng học mà thầy trang trí
Sep làm thầy giáo trong nửa tiếng, thực hành tiếng Anh với các em, các em có vẻ rất thích, lúc đầu còn ngại, nhưng sao rất bạo dạn, ai cũng giơ tay lên thực hành với 'thầy' trẻ và đẹp trai này.
Mình thấy một điều là trong tất cả các phòng học đều có treo ảnh của vị vua trẻ tuổi và Quốc vương cùng Quốc mẫu.
Các nhân viên người Khmer vào nói chuyện với các em, chia sẻ kinh nghiệm để khuyến khích các em tiếp tục theo học, cố gắng vượt qua hoàn cảnh để theo học, đặc biệt là các em nữ. Mình thấy họ nói rất nhiều, các em học sinh lắng nghe chăm chú và cũng có nhiều em đặt nhiều câu hỏi cho các anh chị.
Các nhân viên người Khmer vào nói chuyện với các em, chia sẻ kinh nghiệm để khuyến khích các em tiếp tục theo học, cố gắng vượt qua hoàn cảnh để theo học, đặc biệt là các em nữ. Mình thấy họ nói rất nhiều, các em học sinh lắng nghe chăm chú và cũng có nhiều em đặt nhiều câu hỏi cho các anh chị.
Đây là toàn cảnh trường học mà sếp mình cùng anh bạn xây
Cuối cùng thì cả đoàn dời về ăn trưa tại nhà ở của giáo viên và tình nguyện viên, đầu bếp chính là một bà cụ khoảng 75 tuổi mà mọi ngừơi gọi là 'Grandma"
Bữa ăn của gồm cơm trắng, nem rán và đu đủ nấu thịt bò, món thịt gà đang được chặt trong bếp.
Ăn xong, cả đoàn chụp một bức ảnh chung làm kỳ niệm. Sếp của mình đi công tác nên không có ở đây. Đa số là nhân viên trong công ty, người Khmer, người đứng giữa là giáo viên tiếng Anh tình nguyện, chàng trai trẻ là nhân viên thiết kế trang web trong công ty, Kelly, người phụ nữ châu Âu đứng sau mình là chuyên gia làm tour, em nữ mặc áo xanh là cô bé học sinh hỏi nhiều câu hỏi nhất trong lớp và 'grandma' ngồi ghế. Còn mình, dĩ nhiên là người cười toe toét rồi, hi vọng chưa già đi để bạn bè vẫn còn nhận ra được.
Trên đường về, mọi người nói chuyện rôm rả, ai cũng có dự định để đóng góp cho trường, chỉ có hai thành viên này là thầm lặng, bí mật không cho ai biết dự định của họ hết
Thursday, April 15, 2010
Tết Khmer ở Cam pu chia
Người Khmer ăn Tết vào ngày nào?
Từ thời kỳ Norkor Thom, người Khmer đã dùng lịch âm (sự xoay vòng của mặt trăng), vì thế họ chọn ngày Mekseh (tên của tháng âm lịch đầu tiên, từ giữa tháng 11 tới giữa tháng 12) là ngày đón năm mới, và là tháng đầu tiên của năm. Kadek (tên của tháng âm lịch cuối cùng) là tháng thứ 2.
Sau đó, họ chuyển qua áp dụng lịch dương (sự xoay chuyển của mặt trời) là chính, họ chọn ngày Chetr (ngày mùng 5 của Lịch âm) là tháng của năm mới, khi mặt trời đạt tới Mes Reasey. Người Khmer thường tổ chức lễ đón mừng năm mới vào ngày thứ 13 của tháng 4 (Chetr), nhưng thỉnh thoảng họ lại tổ chức vào ngày thứ 14, tùy vào lịch dương.
Niên lịch được dựa vào lịch dương, bởi vì lịch âm có liên quan tới lời răn của Phật.
Bênh cạnh đó, Tết của người Khmer không thường xuyên dựa vào lịch âm, bời vì đôi khi họ đón năm mới dựa vào đêm trăng tròn (Khneut), hoặc vào đêm trăng khuyết. Tuy nhiên, họ thường đón năm mới trong vòng một năm.
Điều đó không có nghĩa là họ đón năm mới trước ngày thứ 4 của Khe Pisak (tên của ngày dương) hay Khe Chetr, và sau ngày thứ 4 của Keut của Khe Pisak (tên của ngày thứ 6 theo lịch âm), do đó một số người Khmer đón năm mới vào ngày trong tháng Chetr theo như tài liệu của ông Chio Takran.
Một vài ngày trước năm mới, họ thường chuẩn bị một ít thức ăn, lau dọn nhà cửa. Khi ngày Tết đến, họ chuẩn bị một số thứ như 5 cây nến, 5 nén nhang, một cặp 5 cây Baysey, một cặp Baysey Baklam, một cặp Slathor (đồ trang hoàng trong lễ hội được làm bằng thân cây chuối), một đĩa thuốc lá, một ít hoa và trái cây để cúng thần thánh. Sau đó, họ ngồi với nhau gần nơi cúng bái, đốt nến và cầu nguyện may mắn và hạnh phúc từ các thần trên thiên đàng.
Vào ngày đầu tiên của năm mới, họ sẽ mang đồ ăn tới chùa cho thầy chùa vào buổi tối, họ mang cát tới chùa, xây những ngọn núi bằng cát xung quanh chùa hay xung quanh cây sung, họ mang cả đồ uống mời các nhà sư uống rồi mời họ tới chỗ cây sung.
Vào ngày thứ hai, trẻ con sẽ được mặc áo mới, bố mẹ sẽ cho tiền trẻ con và biếu tiền ông bà. Họ cũng cho tiền người làm và người nghèo. Vào buổi tối, họ lại đi xây những ngọn núi bằng cát, mang thức ăn tới chùa cho thầy chùa để cúng tổ tiên. Sáng ngày thứ ba, họ sẽ chơi một số trò chơi truyền thống như ném khăn tay, kéo co. Họ cũng múa một số điệu múa truyền thống như Rorm Vong, Rorm Khbach,.....
Ảnh trong tháng
Chỉ là hai bức ảnh mà mình rất thích, chụp cách đây mười ngày, nhân dịp đi chơi ở làng quê Siem Reap. Cách thành phố không xa, 15 phút đi xe, là lạc vào một thế giới khác, không có khách du lịch, không xê cộ ầm ỹ.
Đây là hai em bé Khmer, đang sắp xếp hoa súng để mang bán, mình đoán ngừơi dân ở đây mua hoa súng về không phải để trưng mà để làm gỏi.
Còn đây là con đường dẫn ra cánh đồng, đi qua những ngôi nhà lá nhỏ của người nông dân. Ai cũng có ảnh về đền, chùa ở Siem Reap, nhưng những hình ảnh bình dị này, ít người để ý tới.
Thursday, April 1, 2010
Vẫn là em Macbook của tôi
Giờ thì mình có thể nói đã tạm quen với nàng Mac của mình, công nhận, càng quen, càng phát hiện ra các chức năng mà mình có thể tận dụng được của Mac, càng thích.
Nói về chức năng của Mac thì nhiều vô kể. Phải nó mình sử dụng nhiều nhất vẫn là phần mềm văn phòng, gõ văn bản, dịch tài liệu, viết lách, chỉnh sửa ảnh, nhạc, ........dĩ nhiên là có kết nối internet rồi.
Hồi mới mua em này, phải tải font tiếng Việt về, rồi lọ mọ lên mạng xem phần mềm nào hợp để tải. Thấy các thành viên trong forum Mac nói gõ được font Vietnamese-telex, nhưng phải gõ dấu ngay sau nguyên âm cần dấu, nếu không dấu sẽ bị lộn, mình đã thấy hơi ngán vì quen gõ dấu sau khi gõ xong từ, giờ phải gõ ngay sau nguyên âm thì chắc phải mất vài tháng mới quen. Nhưng lúc tải xong font về, mình thấy có vài kiểu gõ Telex, đúng là gõ Vietnese-telex thì phải gõ dấu ngay sau nguyên âm cần. Tới lúc mình thử xài cái khác, cái Simple Telex thì ...ôi....cha mẹ ơi.....sướng thế......không phải gõ dấu ngay sau nguyên âm nữa, mà gõ như mọi khi mình vẫn gõ, cuối từ.....mừng rơn.
Đây là bài thứ hai mình viết sau khi tậu em Mac, giờ em HP đang nằm cạnh cô đơn vì không ai xài, thương quá.
Thôi, hôm nay phải mò mẫm tìm hiều tiếp Mac, mai bắt đầu đi làm, hết thoải mái chơi với em ý rồi.
Gớm, chưa đi làm mà chồng đã mặt nặng, mày nhẹ, kêu là chắc từ giờ anh sẽ cô đơn, ăn một mình, đi đâu cũng một mình. Khiếp, may là xin được việc làm nửa thời gian, có 4 tiếng một ngày, vẫn còn cả 4 tiếng cho chồng cơ mà.
Hồi hộp, dù xếp tương lai mình biết rồi, nhưng lâu rồi chưa đi làm cho công ty nào cả, toàn ở nhà dịch, không biết liệu có ổn không. Hi vọng mọi việc đều ổn.
Nói về chức năng của Mac thì nhiều vô kể. Phải nó mình sử dụng nhiều nhất vẫn là phần mềm văn phòng, gõ văn bản, dịch tài liệu, viết lách, chỉnh sửa ảnh, nhạc, ........dĩ nhiên là có kết nối internet rồi.
Hồi mới mua em này, phải tải font tiếng Việt về, rồi lọ mọ lên mạng xem phần mềm nào hợp để tải. Thấy các thành viên trong forum Mac nói gõ được font Vietnamese-telex, nhưng phải gõ dấu ngay sau nguyên âm cần dấu, nếu không dấu sẽ bị lộn, mình đã thấy hơi ngán vì quen gõ dấu sau khi gõ xong từ, giờ phải gõ ngay sau nguyên âm thì chắc phải mất vài tháng mới quen. Nhưng lúc tải xong font về, mình thấy có vài kiểu gõ Telex, đúng là gõ Vietnese-telex thì phải gõ dấu ngay sau nguyên âm cần. Tới lúc mình thử xài cái khác, cái Simple Telex thì ...ôi....cha mẹ ơi.....sướng thế......không phải gõ dấu ngay sau nguyên âm nữa, mà gõ như mọi khi mình vẫn gõ, cuối từ.....mừng rơn.
Đây là bài thứ hai mình viết sau khi tậu em Mac, giờ em HP đang nằm cạnh cô đơn vì không ai xài, thương quá.
Thôi, hôm nay phải mò mẫm tìm hiều tiếp Mac, mai bắt đầu đi làm, hết thoải mái chơi với em ý rồi.
Gớm, chưa đi làm mà chồng đã mặt nặng, mày nhẹ, kêu là chắc từ giờ anh sẽ cô đơn, ăn một mình, đi đâu cũng một mình. Khiếp, may là xin được việc làm nửa thời gian, có 4 tiếng một ngày, vẫn còn cả 4 tiếng cho chồng cơ mà.
Hồi hộp, dù xếp tương lai mình biết rồi, nhưng lâu rồi chưa đi làm cho công ty nào cả, toàn ở nhà dịch, không biết liệu có ổn không. Hi vọng mọi việc đều ổn.
Tuesday, March 30, 2010
Khoe
Chưa bao giờ mình nghĩ là mình sẽ dùng máy tính xách tay của Apple, vì nghe nói là khó, là đắt.
Tự dưng mò mẫm thế nào lại vào đúng trang của apple, mê luôn macbook, lại biết có cả cửa hàng ở gần ngay chỗ mình ở. In tờ file ra, đưa cho chồng xem quả ảnh con macbook mình thích, chồng bảo 'chờ anh rảnh rồi mình cùng đi'. Đang định chủ nhật rảnh rồi rủ chồng đi cùng, mua về thay cho cái máy rùa của mình, thì.....
Hôm đó mới là thứ 5, tự dưng chồng về bảo anh phải đi cắt tóc.
15 phút sau khi chồng rời đi, tự dưng có tiếng chuông cửa, mở ra, thấy lù lù một cái hộp khoảng 15 inch ngay trước cửa, sợ quá, kêu lên "anh ơi" rồi đi ra ngoài ngó thì thấy chồng đang núp ngay phía ngoài dòm mình.
Thế là biết ngay cái gì trong hộp rồi. Cảm ơn chồng nhé, hiểu ý vợ nhanh thế, khà khà
Một con Macbook 13.3 inch, trắng như sữa, lọ mọ vài hôm tải nọ tải kia về, giờ thì đã xong, chỉ còn xài nữa.
Tuesday, March 23, 2010
Đôi điều về Duyên dáng ASEAN 2010
Vô tình mở HTV9, kênh truyền hình TP. HCM, đang chiếu chương trình Duyên dáng ASEAN 2010, do Quỳnh Hương (khá quen thuộc với khán giả truyền hình) và một người nữa (hình như MC Hồng Phương, đã tham dự Duyên dáng ASEAN 2009 ) dẫn chương trình.
Nói gì đi nữa, đây cũng là một chương trình mang tính chất quốc tế, có các nước trong khối ASEAN tham gia, thế mà không có lấy một người dẫn chương trình nói tiếng Anh cho tử tế.
Chả nhẽ trong 86 triệu dân không tìm được một người nói tiếng Anh để dẫn chương trình cùng, hay chỉ để phiên dịch lại????
Từ trước, mình đã không có cảm tình với cái cô MC Quỳnh Hương này rồi, ai khen thì khen, chứ mình thấy cô này dẫn chương trình nhạt và vô duyên.
Chương trình lớn như thế, mà dẫn thì rời rạc, chỉ có tiếng Việt, thỉnh thoảng MC hứng thì chêm vào vài câu tiếng Anh, cũng rời rạc, không ra câu, như "This is the best talent"?????? hay "from Laoin??????"
Quan niệm của mình là đã không làm thì thôi, làm thì cho ra hồn, không thì vừa mất thời gian, vừa mang tiếng.
Nói gì đi nữa, đây cũng là một chương trình mang tính chất quốc tế, có các nước trong khối ASEAN tham gia, thế mà không có lấy một người dẫn chương trình nói tiếng Anh cho tử tế.
Chả nhẽ trong 86 triệu dân không tìm được một người nói tiếng Anh để dẫn chương trình cùng, hay chỉ để phiên dịch lại????
Từ trước, mình đã không có cảm tình với cái cô MC Quỳnh Hương này rồi, ai khen thì khen, chứ mình thấy cô này dẫn chương trình nhạt và vô duyên.
Chương trình lớn như thế, mà dẫn thì rời rạc, chỉ có tiếng Việt, thỉnh thoảng MC hứng thì chêm vào vài câu tiếng Anh, cũng rời rạc, không ra câu, như "This is the best talent"?????? hay "from Laoin??????"
Quan niệm của mình là đã không làm thì thôi, làm thì cho ra hồn, không thì vừa mất thời gian, vừa mang tiếng.
Saturday, March 20, 2010
Ý thức giao thông của người Lào và người Việt
Mình đã đi cũng nhiều, phải nói, so với nhiều nước (trừ Campuchia và Ấn độ) mà mình biết, ý thức giao thông của người mình khá kém.
Mình không muốn so sánh với các nước phát triển hơn VN, mà nước mình muốn nói ở đây, kém phát triển hơn nước ta rất nhiều, đó là Lào.
Hồi mới sang Viên-chăn, mình đã nghe nói là người Lào rất có ý thức chấp hành luật lệ giao thông, nhưng đến lúc chứng kiến, mới thấy rõ.
Phải nói là đường xá của Lào khá tốt, đều có làn đường riêng cho các xe muốn rẽ, hoặc muốn nhập vào đường chính, rất khoa học và dễ dàng hơn cho lái xe muốn rẽ hay nhập làn đường chính.
Mình chưa đi hết cả nước Lào, mới tới thành phố Viên-chăn và tỉnh Khammuan, miền trung nước Lào. Cậu lái xe cho mình khoảng trên 30 tuổi, phải nói là một người lái xe rất tốt. Cả quãng đường đi, hiếm khi mình nghe thấy tiếng còi xe, không giống với người Việt mình, tài xế luôn bấm còi inh ỏi, mọi lúc, mọi nơi, và không có lý do. Mình để ý thì thấy tài xế chỉ bấm còi khi cần thiết, và còi có âm thanh vừa phải, đủ để người trước nghe thấy, chứ không giống như ở nước ta, còi to hết cỡ, làm thủng cả màng nhĩ người đi đường. Nhiều lần, ở VN, mình xuýt té xe vì giật mình do tiếng còi, không chỉ ô tô mà cả xe máy. Chắc nước mình có tỉ lệ người dân mắc bệnh ngãng tai nhiều nhất cũng nên.
Còn đi buổi tối, cứ khi nào gặp xe đối diện là tài xế đổi đèn pha từ xa sang gần, nó như là thói quen rồi, cứ tự động thấy xe là đổi. Khi đi trong khu vực đông dân cư thì luôn dùng đèn pha gần. Chả bù cho người Việt mình, luôn luôn đèn pha xa, chắc buổi tối cũng phải đeo kính mát mất, không có ngày hỏng mắt. Buồn quá là buồn cho ý thức của người mình.
Khi đi qua khu vực có người dân ở, không hề có biển cấm, không hề có công an, nhưng lái xe đi rất chậm, không hề bóp còi, dù có trẻ con giữa đường, chó, gà chạy loanh quanh, cũng không hề bóp còi mà chỉ dừng xe chờ, tốc độ cực chậm, như đi xe đạp.
Lái xe ở đây rất chấp hành (hay nói đúng ra là hiểu luật giao thông), xe nào nằm trên đường ưu tiên thì đi trước, còn lại các xe phải chờ cho tới lượt mình đi.
Còn ở VN, hình như tài xế không hiểu luật, đi linh tinh tùm lum, ai cũng cố phóng lên trước, không có chuyện xe ở đường phụ phải nhường đường cho xe ở đường chính. Xe từ trong ngõ lao ra đường chính cứ ầm ầm, tự nhiên như đường của riêng mình, không để ý xem đường chính đó có xe không.
Đó là nói về người điều khiển ô tô, còn người điều khiển xe máy? Không giống như ở VN, khi đa số người dân đội mũ bảo hiểm thời trang, chỉ có tác dụng làm đẹp, chứ không hề bảo vệ được cái đầu của họ; thì ở Lào, mũ bảo hiểm đa số là mũ đội kín mặt (mà người Việt hay gọi là 'nồi cơm điện'), và ý thức chấp hành luật lệ giao thống rất tốt.
Mình luôn nói, à, cái nước Lào nó nghèo hơn mình, mình tài trợ nó nhiều, à nó lười, à...........Nhưng mà ý thức giao thông của mình thì kém xa họ.
Mình không muốn so sánh với các nước phát triển hơn VN, mà nước mình muốn nói ở đây, kém phát triển hơn nước ta rất nhiều, đó là Lào.
Hồi mới sang Viên-chăn, mình đã nghe nói là người Lào rất có ý thức chấp hành luật lệ giao thông, nhưng đến lúc chứng kiến, mới thấy rõ.
Phải nói là đường xá của Lào khá tốt, đều có làn đường riêng cho các xe muốn rẽ, hoặc muốn nhập vào đường chính, rất khoa học và dễ dàng hơn cho lái xe muốn rẽ hay nhập làn đường chính.
Mình chưa đi hết cả nước Lào, mới tới thành phố Viên-chăn và tỉnh Khammuan, miền trung nước Lào. Cậu lái xe cho mình khoảng trên 30 tuổi, phải nói là một người lái xe rất tốt. Cả quãng đường đi, hiếm khi mình nghe thấy tiếng còi xe, không giống với người Việt mình, tài xế luôn bấm còi inh ỏi, mọi lúc, mọi nơi, và không có lý do. Mình để ý thì thấy tài xế chỉ bấm còi khi cần thiết, và còi có âm thanh vừa phải, đủ để người trước nghe thấy, chứ không giống như ở nước ta, còi to hết cỡ, làm thủng cả màng nhĩ người đi đường. Nhiều lần, ở VN, mình xuýt té xe vì giật mình do tiếng còi, không chỉ ô tô mà cả xe máy. Chắc nước mình có tỉ lệ người dân mắc bệnh ngãng tai nhiều nhất cũng nên.
Còn đi buổi tối, cứ khi nào gặp xe đối diện là tài xế đổi đèn pha từ xa sang gần, nó như là thói quen rồi, cứ tự động thấy xe là đổi. Khi đi trong khu vực đông dân cư thì luôn dùng đèn pha gần. Chả bù cho người Việt mình, luôn luôn đèn pha xa, chắc buổi tối cũng phải đeo kính mát mất, không có ngày hỏng mắt. Buồn quá là buồn cho ý thức của người mình.
Khi đi qua khu vực có người dân ở, không hề có biển cấm, không hề có công an, nhưng lái xe đi rất chậm, không hề bóp còi, dù có trẻ con giữa đường, chó, gà chạy loanh quanh, cũng không hề bóp còi mà chỉ dừng xe chờ, tốc độ cực chậm, như đi xe đạp.
Lái xe ở đây rất chấp hành (hay nói đúng ra là hiểu luật giao thông), xe nào nằm trên đường ưu tiên thì đi trước, còn lại các xe phải chờ cho tới lượt mình đi.
Còn ở VN, hình như tài xế không hiểu luật, đi linh tinh tùm lum, ai cũng cố phóng lên trước, không có chuyện xe ở đường phụ phải nhường đường cho xe ở đường chính. Xe từ trong ngõ lao ra đường chính cứ ầm ầm, tự nhiên như đường của riêng mình, không để ý xem đường chính đó có xe không.
Đó là nói về người điều khiển ô tô, còn người điều khiển xe máy? Không giống như ở VN, khi đa số người dân đội mũ bảo hiểm thời trang, chỉ có tác dụng làm đẹp, chứ không hề bảo vệ được cái đầu của họ; thì ở Lào, mũ bảo hiểm đa số là mũ đội kín mặt (mà người Việt hay gọi là 'nồi cơm điện'), và ý thức chấp hành luật lệ giao thống rất tốt.
Mình luôn nói, à, cái nước Lào nó nghèo hơn mình, mình tài trợ nó nhiều, à nó lười, à...........Nhưng mà ý thức giao thông của mình thì kém xa họ.
Thursday, March 18, 2010
Bạn láng giềng, Lào
Mang tiếng là láng giềng mà giờ mình mới có dịp sang thăm Lào. Nhân tiện sang thăm bạn yêu của mình, hai vợ chồng kết hợp vừa sang thăm bạn, vừa đi xem loại chim hiếm chỉ có ở Lào, Bare- face Bulbul (tạm dịch là Chào mào đầu hói). Mình sang Viên-chăn thăm bạn trước. Nhìn chung thành phố Viên-chăn khá sạch sẽ, nhỏ, đường xá thoáng đãng (đặc biệt so với Việt Nam). Cá nhân mình thấy người Lào hơi giống người Thái, món ăn thì rất giống của Thái, nhưng so với người Thái thì người Lào khá lạnh lùng. Lúc mới sang, mình thấy rất thất vọng vì những gì mình được nghe là người Lào rất thân thiện. Nhưng ở vài hôm thì cũng quen, chả sao, đỡ mất công cười và chào, tiết kiệm được ối calo.
Lâu lắm rồi không gặp lại bạn cũ, vui không tả xiết.
Ai cũng hỏi mình, vào rừng làm gì, chán chết. Nhưng đối với mình, được vào rừng, mang theo cái ống nhòm, cái máy ảnh là sướng nhất, lang thang trong rừng, được xem, được nhìn bao nhiêu là cái đẹp, cái lạ, cái hay, cực thư giãn.
Nào là hoa,
Lâu lắm rồi không gặp lại bạn cũ, vui không tả xiết.
Tên đường sao nghe quen quá
Lào là đất nước của Chùa tháp, tới Lào mà không thăm Chùa thì chưa thể gọi là tới Lào
Sau ba ngày ăn chơi túi bụi với bạn bè, bạn mình thì phải quay lại làm việc, còn mình thì lại xách đồ rời Viên chăn, đi Na Hin tìm chim quý.
Phải nói con đường từ Viên-chăn đi Na Hin rất tốt, đường rải nhựa phẳng lì, ít giao thông nên xe cứ phóng vù vù. Ở Na Hin còn có rất nhiều người đi lại bằng phương tiện giao thông này.
Trên đường đi cả đoàn dừng lại ăn trưa ở một quán ăn địa phương, toàn tiếng Lào, chủ quán và nhân viên chỉ nói tiếng Lào.
Thực đơn đây, được dịch sang tiếng Anh hẳn hoi (nhưng nhiều món khách hàng nói tiếng Anh vẫn không hiểu):
ai cần ăn gì cứ ra thực đơn mà chỉ tay. Mình gọi trứng chiên và cơm trắng, rõ ràng là chỉ tay vào dòng cơm trắng, thế mà họ lại mang xôi ra, bác phục vụ cỡ 50 tuổi, bác gái, mặt khó đăm đăm, đôi lông mày luôn nhíu lại, nhìn mình gườm gườm. Mình đưa trả lại bác bát xôi, chỉ lại tay vào cơm trắng và giải thích là mình muốn đổi sang cơm trắng vì đó là món mình gọi. Bác lườm mình một phát, mắng té tát bằng tiếng Lào (đoán qua giọng nói), rồi đặt uỵch bát xôi xuống bàn trước mặt mình. Ô hô, sợ thế, hóa ra người Lào thân thiện như người nhà, tao bảo mày ăn là mày phải ăn, hố hố, sợ thế.
Sau khi ăn uống no nê, cả nhà (tổng cộng là 7 mạng) lại lên đường tới Na Hin, trên đường đi có ghé chụp hình ở view point, nơi có cảnh đẹp nhất, nơi có thể xem loài chim đầu hói hiếm đó, và cũng là nơi có thể xem được loài khí hiếm ở đây. Cả chim, cả khỉ đều ở đó, nhưng xa quá, nên không lên hình nổi, chỉ có cây là lên được hình thôi.
Sau khi căng măt tìm chim, tìm khỉ, tới lúc tìm được thì căng mắt ra xem qua ống nhòm vì chúng xa quá, cả đoàn lại lên xe về khách sạn ở Na Hin. Tổng cộng thời gian đi, cả nghi,̉ cả xem chim khỉ mất 5 tiếng rưỡi. Khách sạn cả đoàn dừng chân có tên rất hay, Sainamhai resort, nghe cứ như ở Tàu ý. Chủ nhân là một đôi vợ chồng trẻ người Lào, chồng nói tiếng Anh giỏi, vợ thì bập bẹ nhưng xinh vô cùng, mặt tươi như nguyệt, thân thiện, dễ mến.
Mình muốn giải thích thêm là khi đi xem chim thì phụ nữ hơi thiệt thòi tí, đó là không được điệu, ngoài việc trang bị ống nhòm, nếu có điều kiện nên có thêm ống kính hiển vi (nhìn được xa hơn); thì phải mặc quần áo màu tối như nâu đất, đen, xanh thẫm,... tốt nhất là màu xanh lá cây như hai anh giai dưới đây.
Ai cũng hỏi mình, vào rừng làm gì, chán chết. Nhưng đối với mình, được vào rừng, mang theo cái ống nhòm, cái máy ảnh là sướng nhất, lang thang trong rừng, được xem, được nhìn bao nhiêu là cái đẹp, cái lạ, cái hay, cực thư giãn.
Nào là hoa,
là cây lạ (tự dưng có cửa sổ)
rồi quả,
rồi bướm các loại,
rồi các loại sinh vật lạ khác như ong, như nhện,
thạch thùng bay,
đến lúc mệt lại nằm dài ra, nhắm mắt, nghe chim hót, gió thổi,
và còn được xem phim con heo nữa chứ,
Sau cả buổi sáng lang thang trong rừng toàn chim với hoa bướm, trưa mình lại về khách sạn ăn trưa, ngôi nhâm nhi tách trà, nhìn ra suối, ngắm bọn trẻ con tắm suối, nghịch cát, chỉ muốn thời gian trôi thật chậm, chả muốn về tẹo nào.
Tuesday, February 9, 2010
Mặt trời ở vùng đồng quê - Siem Reap
Subscribe to:
Posts (Atom)


















































